Vai trò của các tổ chức quốc tế và sự chuyển đổi nông nghiệp

Nông dân Việt Nam có thể đóng góp cho phát triển bền vững 'thực phẩm giàu dinh dưỡng, an toàn cho tất cả mọi người' và có thể đóng góp cho phúc lợi xã hội.

Cuốn sách mới “Lương thực cho mọi người”, của tác kém chất lượng Uma Lele, Manmohan Agarwal, Brian C. Baldwin và Sambuddha Goswami, hơn 1.000 trang đã phân tích năm tổ chức quốc tế (FAO, UNDP, WB, CGIAR và IFAD) và vai trò của họ trong chuyển đổi nông nghiệp thế giới.

 
Kể từ sau Chiến tranh thế giới vật dụng hai, sản xuất và tiếp cận lương thực toàn cầu đã bắt buộc đối phó mang phổ biến áp lực. Tình trạng xung đột, các hiện tượng thời tiết cực cam đoan và sự bê trệ của nền kinh tế trong những năm gần đây đã đẩy mục đích không còn nạn đói vào năm 2030 vượt quá tầm có của đa dạng quốc gia. Đây là 1 số thông điệp chính của Tuyên bố về An ninh Lương thực và Dinh dưỡng Thế giới do Tổ chức Lương thực - Nông nghiệp Liên hợp quốc (FAO) chủ trì.

Trong khi tương tác của Covid-19 vẫn chưa được kiểm tra đầy đủ, các biến thể virus mới và dịch bệnh bùng phát đang ảnh hưởng đáng kể đến các nước nghèo, nơi mà sở hữu hệ thống chăm nom sức khỏe còn hạn chế. Không còn nghi ngờ gì nữa, đại dịch đang làm gia tăng nạn đói và suy dinh dưỡng trên toàn cầu.

Theo ý kiến trên, cuốn sách mới xuất bản “Lương thực cho mọi người: Các công ty quốc tế và sự chuyển đổi nông nghiệp” đặc thù phù hợp mang Việt Nam. Các tác giả phác thảo bí quyết thức năm tổ chức quốc tế đóng góp vào việc chuyển đổi hệ thống lương thực trên thế giới. Cuốn sách nhấn mạnh vai trò của nông nghiệp, một trong những cột trụ của hệ thống lương thực, mang thể trở nên động lực nâng cao trưởng; những quốc gia không nhận thức được vai trò căn bản của nó đối mang sự vững mạnh đã nên đối mặt có tình trạng tụt hậu về nâng cao trưởng và nền công nghiệp chậm phát triển.

Cuốn sách đánh giá cao những tiến bộ đặc trưng của Trung Quốc, Việt Nam và Bangladesh trong những năm sắp đây - nơi nông nghiệp đã liên quan tăng trưởng và thịnh vượng hài hòa sở hữu những chính sách công nghiệp hóa hợp lý.

Trong giai đoạn nhiều biến động này, việc đầu tư vào những hệ thống chế tạo nông sản thực phẩm vững bền - bao gồm giáo dục, y tế, cơ sở hạ tầng, nghiên cứu và phát triển - là quan yếu hơn bao giờ hết. Trong 1 thế giới hậu Covid-19, nông nghiệp mang thể tạo ra lương thực và nguyên liệu, thu nhập hoặc lao động dư thừa, nhưng cũng nên duy trì những dịch vụ hệ sinh thái quan trọng và bảo đảm sức khỏe con người và hành tinh. Một số thông điệp chính của cuốn sách có thể được xem là trọng tâm của ngành nông nghiệp Việt Nam trong tương lai.

Vai trò của các tổ chức quốc tế và sự chuyển đổi nông nghiệp

Trong những năm tái thiết lúc Mỹ cấm vận, Việt Nam đã nợ Liên hợp quốc siêu nhiều. Đất nước vươn lên từ 1 trận đấu tranh lâu dài với tầm nhìn phát triển, ý chí chính trị và sự tương trợ từ bên ngoài, trong đó sở hữu Viện Nghiên cứu Lúa quốc tế - IRRI (lúa ở sông Hồng và đồng bằng sông Cửu Long) và FAO, ví dụ như cà phê (khu vực Tây Nguyên) và những cái cây trồng có giá trị khác. Cuốn sách nêu bật được bí quyết thức, lúc mà Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF), Ngân hàng Thế giới (WB) và các nhà băng tăng trưởng khác đi vào hoạt động, Việt Nam đã liên tiếp thực hành tốt nhất những dự án của WB, tiếp theo là Trung Quốc.

Trong công đoạn sau chiến tranh, FAO là một đối tác quan yếu và là công ty với đóng góp to to trong việc tương trợ khoa học cho ngành nông nghiệp của đất nước. Trong những năm 1980, chương trình nhà nước của FAO là chương trình to vật dụng ba trên thế giới sau Ấn Độ và Trung Quốc, vẫn được Chính phủ ghi nhớ đến ngày nay.

Năm 1990, hơn 20 Trưởng cố vấn kỹ thuật (CTA’s) đã khiến cho việc cho các dự án do FAO thực hiện, sở hữu sự tài trợ của Chương trình Phát triển Liên hợp quốc (UNDP). FAO và UNDP đã hợp tác mang Chính phủ Việt Nam để tiến hành đánh giá ngành nông nghiệp lần đầu tiên, mở ra cánh cửa để ảnh hưởng đầu tư và và phát triển công nghệ những năm tiếp theo. Một cơ hội đã được tạo ra cho Câu lạc bộ Paris - một nhóm các quan chức từ các quốc gia chủ nợ lớn sở hữu vai trò kiếm tìm những biện pháp phối hợp vững bền cho các khó khăn trong việc thanh toán nợ của những quốc gia. Điều này cực kỳ quan trọng đối với lãnh đạo sơn hà có nợ trong bối cảnh những nước này tiến hành những cải phương pháp nhằm khôi phục kinh tế vĩ mô và tài chính.

Trong các năm 1990, Việt Nam đã chóng vánh vươn lên là một quốc gia tiêu biểu trong chương trình châu Á mở mang về Quản lý Dịch hại Tổng hợp (IPM); 1 trong các chương trình thực địa thành công nhất của FAO trên toàn thế giới. Với sự hỗ trợ từ Australia, Hà Lan và các quốc gia khác, các chương trình giảm đầu vào đầy tham vọng đã huấn luyện cho dân cày về các nguyên tắc nông nghiệp sinh thái và cắt giảm dùng hóa chất nông nghiệp trên hàng triệu trang trại, đồng thời bảo toàn sản lượng và nâng cao thu nhập cho nông dân.

Các chương trình IPM đã giảm đầu vào thuốc trừ sâu lên tới 82% trong cung cấp lúa gạo. Trong những hoạt động canh tác, những sáng kiến này đã tăng doanh thu của nông dân lên 20%. Sự kết hợp hiệu quả giữa FAO và Nhóm tư vấn về nghiên cứu nông nghiệp quốc tế (CGIAR) và sự tham dự chặt chẽ của nông dân Việt Nam là các chi tiết chủ chốt để thành công. Nếu việc tập huấn IPM được kết liên sở hữu việc thay đổi chính sách, những tương tác mang lợi của chương trình sẽ được cảm nhận cho tới ngày nay. Tuy nhiên, để sở hữu thể thổi luồng sức sống mới vào các chương trình này cần hài hòa nghiên cứu ứng dụng cấp nông hộ mang những công cụ kỹ thuật số và phương tiện truyền thông đại chúng.

Trong Hội nghị COP 26 vào tháng 11/2021, những nhà hoạch định chính sách của Việt Nam đã nhấn mạnh phương pháp thức mà nông nghiệp là rường cột của nền kinh tế và mang thể tận dụng lợi thế của mình về năng lượng tái tạo. Ngành nông nghiệp cũng sở hữu thể được giảm thiếu khí các bon bằng cách hạn chế phát thải khí mêtan trong hoạt động cung ứng lúa gạo, tăng cường thu nạp các bon trong đất canh tác và cắt giảm đầu vào mang xuất xứ từ dầu mỏ.

Cần buộc phải từ bỏ các phương thức canh tác tận thu ảnh hưởng tới chu kỳ dinh dưỡng và bình phục các chức năng của hệ sinh thái. Do đó, bề ngoài lại hệ thống canh tác sở hữu thể đảm bảo rằng nông nghiệp Việt Nam trở thành nơi tiếp thu những bon. Tuy nhiên, cũng như các chương trình IPM, bắt buộc buộc phải thực hiện những biện pháp kiên quyết. Để đạt được mức phát thải bằng 0 vào năm 2050, Việt Nam có thể tiêu dùng những nguồn lực của riêng mình, nhưng sự tương trợ của quốc tế là rất bắt buộc thiết.

Trong công đoạn được cho là thập kỷ hành động, Việt Nam phải vận dụng chiến lược đa lĩnh vực - tăng cường năng lực khoa học, kỹ thuật và thể chế. Như đã nêu rõ trong cuốn sách “Lương thực cho tất cả người”, vốn quốc tế nên được huy động để giảm thiểu sự di cư vào thành thị, giữ chân lực lượng cần lao với tay nghề cao ở nông thôn và tác động lớn mạnh nông thôn tổng hợp.

Tham vọng của Việt Nam mang thể được củng cố hơn nữa bằng cách kết liên chặt chẽ các nhà công nghệ sở hữu các tổ chức quốc tế và bằng bí quyết cáng đáng vai trò lãnh đạo ngoài việc bắt buộc tương trợ khoa học và cho vay vốn của các nhà băng phát triển. Các hoạt động trong nước của CGIAR cũng nên được sắp xếp tuyệt vời và tác động của các đơn vị nghiên cứu quốc tế bắt buộc được coi xét kỹ lưỡng.

Như vậy, với sự hiệp tác của FAO/UNDP/WB/CGIAR/IFAD, sở hữu thể đạt được những bước tiến lớn để bảo đảm rằng ngành nông nghiệp của Việt Nam ko chỉ tạo ra của cải, lương thực hoặc vật liệu thô mà còn ngăn chặn tình trạng suy giảm phổ biến sinh học, trái đất nóng lên và dịch bệnh động vật xuất hiện. Nhờ đó, người nông dân Việt Nam có thể đóng góp vào việc vững mạnh bền vững “thực phẩm giàu dinh dưỡng, an toàn cho mọi toàn bộ người” và nông dân Việt Nam có thể đóng góp cho phúc lợi xã hội.

Uma Lele, tác fake chính của cuốn sách Thực phẩm cho tất cả người, nhấn mạnh: "Mục tiêu chung hướng tới 2 yếu tố: đa dạng có công chúng về các công ty quốc tế và bí quyết thức hoạt động của họ và phân phối kiểm tra của 130 nhà nước về chừng độ thực hành trong công đoạn chuyển đổi cơ cấu, thí dụ như chuyển dịch ra khỏi nông nghiệp song song nuôi sống đủ cho người dân của họ".

Đầu tư là cần thiết, nhưng kiến thức và trí não cũng buộc phải rất nên thiết. Việt Nam đã chứng tỏ rằng với tầm nhìn xa và bản lĩnh chính trị, đất nước và con người Việt Nam có thể tiến xa hơn nữa.

Bài viết mới nhất

  • 30% sản lượng cam Vinh được dán tem truy xuất nguồn gốc

    01/01/0001 12:00:00 SA
  • Brazil sẽ 'soán ngôi' Trung Quốc, thành nhà sản xuất cá rô phi lớn nhất?

    01/01/0001 12:00:00 SA
  • Thái Nguyên: Cú hích lớn trong xây dựng NTM

    01/01/0001 12:00:00 SA
  • Vai trò của các tổ chức quốc tế và sự chuyển đổi nông nghiệp

    01/01/0001 12:00:00 SA
  • 'Năng lượng xanh' từ mái trang trại bò sữa và bã mía

    01/01/0001 12:00:00 SA
  • Câu chuyện chuỗi lúa gạo ở Tam Hưng

    01/01/0001 12:00:00 SA
  • Giá lợn hơi mới nhất ngày hôm nay bao nhiêu 1 kg?

    01/01/0001 12:00:00 SA
  • Việt Nam: Phía trước của cường quốc lương thực trong thế kỷ 21

    01/01/0001 12:00:00 SA